"Hừ... Thế ngoại đào nguyên sao?" Phong Bất Giác bật cười: "Có lẽ với ngươi là vậy." Hắn xoay cổ vài cái, ngẩng đầu lên, uể oải nói: "Tín ngưỡng của bọn họ bắt nguồn từ sự dối trá, an phận bắt nguồn từ sự ngu muội, không oán thán... chỉ vì trong lòng ôm nỗi sợ hãi.
Ngươi nuôi nhốt những con người này chẳng khác nào gia súc, quy định họ phải ở đâu, mặc y phục ra sao, làm những việc gì. Đáng sợ nhất là ngươi khống chế tư tưởng, tước đoạt đi... tự do của họ." Hắn dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm York Cobain: "Đừng nói những việc gia tộc các ngươi làm như thể đang cống hiến cho thôn dân. Bất luận ngươi tô vẽ thế nào... tất cả những điều này quy cho cùng cũng chỉ để duy trì sự thống trị qua nhiều thế hệ, bảo đảm lợi ích vĩnh hằng của các ngươi mà thôi."




